phế hậu xoay người ký

Phế Hậu Xoay Người Ký Chương 109 « Chương Trước Quản Lý Chương Tiếp » Liễu Thượng cung bước đến bên cạnh Cố Vân Tiện, dùng giọng nói mà tất cả mọi người có thể nghe được nói, "Nô tỳ đã sai người đem kim ấn Hiền phi đến Hàm Chương điện." Cố Vân Tiện gật đầu. Phế Hậu Xoay Người Ký. Tác giả: Hồi Sênh. Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Nữ Cường, Cung Đấu. Cập nhật: 08/10/2022. Trạng thái: Hoàn thành. Theo dõi. Tác giả: Hồi Sênh Thể loại: Ngôn tình Vay Tien Nhanh Home Credit. Tác giả Ngôn TìnhThể loại Ngôn TìnhNguồn Chuyển ngữ An Yên, Rùa LườiTrạng thái Còn TiếpSố chương 156Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 8 tháng trước Cố Vân Tiện đã từng là một nàng mẫu nghi thiên hạ và là chính thê của hoàng đế. Cô ấy mang trong lòng tình cảm mãnh liệt với đế vương như một thiếu nữ yêu mến người tình, nhưng đế vương không có tình cảm với cô ấy. Cuối cùng,... Cố Vân Tiện bị phế truất và bị dẫn đến cái chết thê thảm bởi rượu độc. Sau khi sống lại một lần nữa, Cố Vân Tiện tỉnh dậy từ giấc mộng u ám. Cô ấy phải sống trong hoàn cảnh một người bị phế xấu hổ và đau khổ tâm cơ chỉ vì muốn được thượng vị và trả thù. Tuy nhiên, điều bất ngờ nhất trong cuộc đời của Cố Vân Tiện là thấy rằng đế vương từng xử sự với cô ấy như một đôi giày cũ, bỏ đi quên lại. Bây giờ, đế vương lại yêu thương và chân thành với cô như chưa từng có hôm nào. Thất sủng, phế truất, ban chết, đây là kiếp trước của tới khi rượu độc rót vào miệng, mới như chợt tỉnh cung điện này, tràn ngập oan hồn và máu tươi,Cũng tràn ngập lợi ích và cám tranh, không nên tranh, tranh được, không tranh được,Kiếp này nàng đã tinh tường hiểu đường phía trước đã định sẵn trải đầy bụi gai đao kiếm,Mà chiếc phượng ấn đã không còn thuộc về mình,Liệu nàng còn có thể chấp chưởng lần nữa ?***“Hôm nay nàng không còn là con ngốc hồ đồ mến mộ phu quân như trước kia nữa… Nàng thu hồi một mảnh tình si, thay vào đó là một bụng tính toán.”Năm mười ba tuổi, Cố Vân Tiện lần đầu tiên gặp Thái tử Cơ Tuân. Người thiếu niên khôi ngô, phóng khoáng sơ ý bắn lệch mũi tên suýt chút nữa khiến nàng bị thương. Thấy nàng tức giận, chàng ngắt cành hoa đào gài lên mái tóc nàng để bồi tội. “Này, ta là Cơ Tuân, nàng tên là gì?”“A Vân. Ta là A Vân.”Giây phút đó, trái tim A Vân đã theo bước chân Cơ Tuân rời bỏ nàng. Nhưng chàng thiếu niên đó lại chẳng hề nhớ đến A Vân. Chàng không nhận ra nàng khi Hoàng hậu mẹ chàng giới thiệu với chàng người em họ tên Cố Vân Tiện. Mặc cho nàng ngại ngùng bắt chuyện bao nhiêu lần, mặc cho nàng lặng lẽ dõi theo bóng lưng chàng bao nhiêu lần, đối với Cơ Tuân, nàng chỉ là một cô em họ mà chàng có lẽ chẳng hề nhớ tên. Năm mười lăm tuổi, Cố Vân Tiện cùng Thái tử Cơ Tuân kết duyên thành vợ chồng. Thế nhưng những ngày ân ái lại chẳng dài lâu. Nàng cũng chỉ là một trong những giai nhân xung quanh Cơ Tuân, thậm chí còn chẳng hấp dẫn bằng họ. A Vân càng cố gắng đến gần bên Cơ Tuân bao nhiêu, chàng càng cảm thấy phiền toái bấy nhiêu. Chàng vẫn không nhận ra đế băng hà, thái tử lên ngôi. Cô gái nhỏ Cố Vân Tiện từng bước trở thành Thái tử phi rồi sau đó là Hoàng hậu. Ngôi vị càng cao, khoảng cách giữa A Vân và Cơ Tuân càng xa dần. Hậu cung ba ngàn mỹ nữ, Cơ Tuân sao còn nhớ đến người vợ chàng vốn đã không yêu. Cơ Tuân càng lạnh nhạt, A Vân càng điên cuồng si mê. Chàng càng mê luyến giai nhân chốn hậu cung, nàng càng ghen tuông đố kỵ. Nàng để mặc cho bản thân chìm trong những âm mưu toan tính. Cho tới một ngày nàng không còn là A Vân thuở ban đông năm ấy, nàng gián tiếp hại chết thai nhi còn chưa ra đời của phi tần, chàng ban chiếu phế hậu. Mùa đông năm ấy, Thái hậu - người cô ruột bao nhiêu năm luôn yêu thương che chở cho nàng vì quá thất vọng và đau lòng mà qua đời, chàng ban cho nàng cái chết. Đến thời khắc cuối cùng, A Vân mới hiểu ra trong cuộc đời này, nàng đối với Thái hậu có lỗi biết bao nhiêu. Nàng đối với chính mình có lỗi biết nhường nào. Nhưng tất cũng đã quá muộn. Chàng thiếu niên rạng rỡ tựa ánh mặt trời - người đã gài nhánh bích đào lên tóc nàng mùa xuân năm đó ngày hôm nay đã ban cho nàng cái chết. Chỉ là chàng vẫn chẳng nhận ra nàng. * * * * *“Kiếp trước, nàng gần như điên cuồng và si mê quấn lấy hắn, cuối cùng lại đánh mất chính mình. Thế nhưng lúc này đây, lại đến lượt hắn vì nàng mà cuồng dại.”Trời cao thương xót, cho A Vân một cơ hội được sống. Khi nàng tỉnh lại, Thái hậu chưa băng hà, nàng chưa bị phán tội chết nhưng thân phận chỉ còn là một phế hậu. A Vân hiểu rằng giờ đây chính là thời điểm quan trọng nhất để nàng có thể sửa chữa sai lầm. A Vân của kiếp trước chỉ muốn có được tình yêu của Cơ Tuân, A Vân của kiếp này chỉ muốn được hiếu kính Thái hậu trọn đời. Thế nhưng sự đời trớ trêu, khi nàng nồng nhiệt dâng trái tim mình cho Cơ Tuân, hắn chẳng ngại ngần mà đem chân tình của nàng giẫm đạp dưới chân, đến khi lòng nàng nguội lạnh chỉ cầu bình an, hắn lại chẳng thể dời mắt khỏi vợ chồng đã bao nhiêu năm, cho tới lúc này Cơ Tuân mới nhận ra hoá ra nàng thông minh đến thế, dịu dàng đến thế, tài hoa đến thế. Bao nhiêu nét đẹp của nàng trước đây bị vẻ ganh ghét đố kỵ che mờ giờ nở rộ hơn bao giờ hết. Nhưng chính sự quan tâm mà Cơ Tuân dành cho A Vân lại một lần nữa khiến nàng rơi vào hiểm cảnh. Chốn hậu cung có ai không ham muốn ngôi vị mẫu nghi thiên hạ? A Vân chỉ muốn một đời bình lặng nhưng những kẻ mang dã tâm lại mỗi ngày muốn dồn nàng vào chỗ chết. Vì bảo vệ mạng sống của chính mình, nàng một lần nữa đến bên Cơ Tuân, dùng tất cả sự thông tuệ và mưu tính của mình giành lấy sự yêu thương, che chở của hắn. Kiếp trước nàng một lòng yêu hắn, kiếp này chỉ có lợi dụng.* * * * *“Kiếp trước, hắn không đáp lại tình yêu của nàng khiến nàng ôm hận mà chết. Kiếp này, đến tận thời khắc cuối cùng, hắn cũng không tin nàng thật sự lại yêu hắn một lần nữa.”Trong mắt người đời, Cơ Tuân đích thực là một hoàng đế cuồng ngạo. Hắn mê đắm đàn ca hơn lo chính sự, thích uống rượu ngoạn cảnh hơn chấn chỉnh triều cương. Hắn gạt đi mọi lý lẽ về luân thường đạo lý mà lập người em dâu goá bụa thành phi tử. Nhưng có ai biết được nếu hắn không hoang đàng, phóng đãng thì đã chẳng thể được người cha hôn quân phong làm Thái tử. Mấy ai biết được đứa em gái bé nhỏ ngây thơ hắn yêu thương nhất lại vì một âm mưu ám sát vốn nhằm vào hắn mà phát điên. Cơ Tuân không sắt đá cũng chẳng vô tình, hắn chỉ không được phép đầu khi Cơ Tuân để mắt tới Cố Vân Tiện, đó có lẽ chỉ là hứng thú nhất thời. Hắn tò mò vì sao một oán phụ cay nghiệt lại trở nên trầm tĩnh chỉ sau một đêm. Nhưng dần dần, hắn mê luyến sự dịu dàng thanh tao của nàng, hắn vấn vương sự thông minh có chủ kiến của nàng. Ngay đến cả mùi hương nàng thường dùng cũng khiến hắn nhung nhớ. Nếu trước đây hắn chỉ muốn xua đuổi nàng thì giờ đây lại chỉ muốn ở bên nàng mỗi giờ mỗi phút. Nhưng đời này có những thứ một khi đã bỏ lỡ thì chẳng thể lấy trước, hắn ngắt một đoá bích đào gài lên tóc nàng để bồi tội, ấy vậy mà lại quên mất nàng. Kiếp này, hắn cuối cùng đã nhớ ra nàng nhưng tiếc thay người con gái tên A Vân đem lòng yêu hắn mùa xuân năm đó đã chết tự bao giờ. Nếu vậy, hắn nguyện tự tay trồng một rừng đào giữa cung điện vàng son, chờ khi hoa đào nở rộ nàng sẽ quay về bên hắn. Chỉ là đến khi nàng quay về, hắn lại chẳng còn thời gian để tiếp tục chờ. Đến cuối cùng, họ vẫn bỏ lỡ nhau lần nữa.* * * * *Tôi biết đến Hồi Sênh sau khi đọc “Ta và Hoàng thượng cùng phe” nên khi đọc những chương đầu của “Phế hậu xoay người ký” thì cảm thấy rất ngạc nhiên. Không còn vẻ hài hước, nhí nhảnh và tưng tửng, ngòi bút của Hồi Sênh trong “Phế hậu xoay người ký” sâu lắng và chau chuốt hơn nhiều. Những tình tiết cung đấu cũng lôi cuốn và thuyết phục thực, trùng sinh vốn không phải thể loại yêu thích của tôi. Tôi không thích cách các tác giả đẩy nhân vật của mình vào những tấn bi kịch có phần “máu chó” để rồi sau đó nam nữ chính được sống lại và lợi hại hơn xưa, có thể một mình đấu với phần còn lại của thế giới. Những tình tiết này đối với tôi có phần khiên cưỡng và gượng ép. Nhưng thật may tác giả Hồi Sênh lại không đi trên con đường mòn này. Kiếp trước của Cố Vân Tiện cũng là một tấn bi kịch, nhưng là một bi kịch do chính nàng tự tạo ra. Nếu nàng không yêu Cơ Tuân đến mất đi lý trí, nếu nàng không vì ghen tuông đố kỵ mà vứt đi lương tâm của bản thân, thì có lẽ nàng sẽ không đi đến kết cục bi thảm như vậy. Thứ mà Cố Vân Tiện đem theo khi chết đi không chỉ có hận mà hơn hết là sự ăn năn và hối tiếc. Chính vì hiểu được điều này mà sau khi sống lại, khác với nhiều nhân vật trùng sinh khác, Cố Vân Tiện không điên cuồng báo thù mà bình tĩnh dùng sự thông minh và tài hoa vốn có của mình để tự bảo vệ bản điểm đặc biệt nữa, đa phần trong những bộ truyện ngược nữ, nam chính luôn được tác giả ưu ái một cách kỳ lạ. Bằng chứng là nam chính không phải chịu quá nhiều thử thách và khổ đau để có được sự tha thứ và tình yêu của nữ chính. Nhưng nam chính Cơ Tuân lại khá “nhọ” khi bị tác giả Hồi Sênh hành hạ cho tới lúc kết và chỉ có được hạnh phúc trọn vẹn trong… ngoại truyện. Nhưng bản thân Cơ Tuân lại không hề oán trách một lời. Chàng hiểu rằng có nhân ắt sẽ có quả. Kiếp trước A Vân vì chàng mà chờ đợi lâu như vậy, chịu nhiều đau khổ đến vậy mà kết cục vẫn bị chính chàng giết chết. Vậy nên kiếp này, dù phải chờ bao nhiêu năm chàng cũng sẽ chờ, dù khổ đau bao nhiêu chàng cũng sẽ kiên trì, dù cho có phải đánh đổi bằng mạng sống, chàng cũng bằng lòng. Đến cuối cùng, dù có bỏ lỡ bao nhiêu lần, những người thực sự yêu nhau vẫn sẽ tìm được nhau, khi hoa đào nở rộ. Thế nên dù truyện chưa hoàn edit và sẽ bị chủ nhà set pass nhưng chỉ cần bạn có chân tình thì vẫn sẽ chờ được đến ngày truyện hoàn thôi. Thế nhé!_____________" " Trích dẫn từ truyện được dẫn theo nhà edit và rv-erReview by Linh_Hy TầnBìa Họa Gian Phi...Mời các bạn đón đọc Phế Hậu Xoay Người Ký của tác giả Hồi Sênh. Đàn xong một khúc, trong điện yên tĩnh thật Vân Tiện vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc của bản thân, lồng ngực không ngừng phập phồng, dường như nhất thời khó có thể bình tĩnh mắt của Thôi Sóc duy trì thật lâu nơi đầu ngón tay, nỗ lực tránh phải ngẩng đầu nhìn về phía nàng. Giờ phút này trong lòng hắn như bốn bề dậy sóng, nếu không tận lực khắc chế, chắc chắn sẽ bị người khác nhìn ra manh mối. Đến lúc đó chẳng khác gì hại đế nhìn Cố Vân Tiện, vẻ mặt ngẩn ngơ. Trước mặt nàng buông thõng một tấm màn che, được đan từ thanh ngọc, mã não cùng ngọc lưu ly thượng hạng, nhìn qua rực rỡ lung linh, thập phần mỹ lệ. Mà gương mặt nàng an vị phía sau tấm rèm châu, mặt thon mày ngài, lại ẩn dấu phẫn hận không cam ngữ có câu, tiếng đàn là tiếng lòng, khi nàng gảy khúc vừa rồi, trong lòng đã suy nghĩ những gì?Trong điện bỗng truyền đến tiếng vỗ tay, vẻ mặt Hoàng đế cả kinh. Tập trung nhìn kỹ, hoá ra là Tả tướng Từ Khánh Hoa.“Hay! Thật sự quá hay! Mỗ cũng không biết, khúc“Hoài Nhân”này thì ra còn có thể diễn tấu như vậy! Tiếng đàn như tiếng khóc của chim quyên, nhân thế xót thương, thiên mệnh vô thường, đều tụ hội ở trong một khúc vừa rồi. Thôi lang quả nhiên danh bất hư truyền!” Từ Khánh Hoa cao giọng nói tiếp, “Càng hiếm có hơn là, Nguyên quý cơ nương nương lại cũng là một kỳ nữ cầm kỹ siêu quần, tiếng đàn tuyệt diệu, một chút cũng không hề thua kém Thôi lang! Hôm nay đến đây được nghe một khúc nhạc tuyệt diệu này, cũng xem như là không uổng phí cuộc đời!”Khẩu khí của Từ Khánh Hoa có chút kích động, khác hoàn toàn với hình tượng lão thành chững chạc thường ngày. Mọi người sau khi kinh ngạc một lúc đột nhiên nhớ tới, thuở thiếu thời ông ấy cũng từng bái cầm nghệ đại sư Giang phu nhân học nghệ, nghĩ ra cũng là một người yêu thích âm thưởng xong, một lúc sau, Từ Khánh Hoa tự rót đầy cho mình một chén rượu, giơ lên kính Thôi Sóc nói, “Một ly này bản quan kính ngươi!”Thôi Sóc cũng mỉm cười nâng chén rượu lên, “Tả Tướng quá khen, nên là hạ quan kính ngài mới phải.” Ngay sau đó hắn dẫn đầu uống cạn một hơiTừ Khánh Hoa uống xong chén rượu, mới hậu tri hậu giác mà phản ứng lại, ngự tiền hiến khúc, thông thường đều là Hoàng đế bình phẩm đầu tiên. Mà bản thân bởi vì quá kích động, hình như đã đoạt mất sự nổi bật của bệ hạ….Ông ấy chần chừ nhìn về phía vị cửu ngũ chí tôn ngồi phía trên kia, lại thấy Hoàng thượng thản nhiên nhìn bọn họ.“Vi thần nhất thời kích động, thất lễ trước ngự tiền, xin bệ hạ thứ tội.” Từ Khánh Hoa có chút hoảng loạn mà quỳ đế chợt nhướng mày cười, khẩu khí ôn hoà, “Ái khanh không cần kinh hoảng, khanh nói đều là những câu có lý, tất cả đều là tiếng lòng của trẫm. Có tội gì?”Sau đó quay đầu nhìn về phía Thôi Sóc, trong ánh mắt lại thêm vài phần tìm tòi, nghiên nhân này, cùng chung chí hướng với mình, tri kỉ nhiều năm, là người tốt nhất trong số những người hắn đã chọn để hỗ trợ mình thi hành tân mục hiến khúc tối nay sớm được Hoàng đế lên kế hoạch tốt, làm như vậy sẽ không khiến cho quần thần hoài nghi lý do thăng chức cho Thôi sự phát triển của tình thế lại vượt khỏi dự liệu của khúc vừa rồi của Thôi Sóc cùng Vân nương, ăn ý như vậy, giống như tâm linh tương trước đó thậm chí ngay cả một câu hai người họ cũng không nói với cuộc là trùng hợp, hay……“Quả nhiên Quý cơ nương nương cầm nghệ bất phàm, bên cạnh bệ hạ có một cao thủ như vậy, khó trách lại yêu cầu cao đối với cầm khúc.” Thôi Sóc mỉm cười nói, “Thần cả gan hỏi một câu, nương nương học đàn từ ai?”Biểu tình của hắn tự nhiên, ánh mắt ngay thẳng lỗi lạc. Hắn trực tiếp mở miệng trước mặt bệ hạ, tuy có hơi đường đột, nhưng càng thể hiện tâm không tạp lâu sau, phía sau bức rèm che truyền đến thanh âm bình tĩnh của Cố Vân Tiện “Khi còn nhỏ từng cùng trưởng bối trong nhà học qua một chút kỹ năng, sau này vẫn luôn tự mình gọt giũa.”“Hoàn toàn tự học?” Thôi Sóc kinh ngạc nhướng mày, “Vừa rồi cách giải âm của nương nương đối với khúc Hoài Nhân’, khiến vi thần nhớ tới Giang Phu nhân, còn nghĩ rằng người cùng thần là đồng môn!”Hắn vừa nói như vậy, Từ Khánh Hoa cũng phản ứng lại ngay, nhịn không được cười nói “Đúng vậy đúng vậy! Ân sư tấu cầm cũng là giai điệu này, một khúc nhạc êm dịu lại có thể diễn tấu đến hùng hồn mãnh liệt, chiến khúc của bà sát phạt quả quyết như nả đạn vào gió sớm trăng tàn, đây cũng là chỗ hơn người của ân sư, khiến người ta thán phục. Thần tuy bái môn hạ người mấy năm, nhưng từ đầu đến cuối không thể lãnh hội lấy một phần. Nay xem ra, Quý cơ nương nương cùng ân sư của thần quả là tri âm.”“Hai vị quá khen, bổn cung sao có thể sánh cùng Giang Phu nhân? Thật khiến ta hổ thẹn.” Thanh âm của Cố Vân Tiện thành khẩn, làm người ta nghe xong chỉ cảm thấy nàng thật sự là thẹn không dám sau tấm rèm châu, Cố Vân Tiện tận lực bảo trì vẻ trấn định, nói chuyện nhưng mắt vẫn ngước nhìn vẻ mặt của Hoàng phút này nàng đã tỉnh táo lại, hiểu được bản thân vừa mới hoảng hốt tinh thần, một phút không cẩn thận đã đàn lên tiếng lòng, phải chăng đã khiến cho bệ hạ nghi ngờ?Đang tự hỏi làm thế nào để giải thích mà không lộ dấu vết, lại nghe được Thôi Sóc hỏi chuyện. Cũng không biết là hắn vô tình hay cố ý, ném cho nàng một cái cớ tuyệt hảo, tiếp theo vội nói, “Chẳng qua Thôi đại nhân nói cũng có vài phần chính xác, bổn cung xác thật là nghe nói Giang phu nhân có cách giải âm khác biệt, lúc này mới cả gan thử một lần. Múa rìu qua mắt thợ, khiến hai vị chê cười rồi. Cũng may là có Thôi đại nhân trợ giúp, mới không làm hỏng khúc nhạc này.”Tuy Thôi Sóc đã vào triều làm quan, nhưng chúng nữ tử trong điện vẫn theo thói quen gọi hắn là Thôi lang. Nay Cố Vân Tiện cố tình gọi là Thôi đại nhân, chỉ vì muốn phủi sạch quan hệ với đối thoại sau đó, hoàn toàn là tham khảo cầm nghệ giữa ba người đồng đạo, quả nhiên là trời quang trăng biệt là lúc sau có sự gia nhập của Từ Khánh Hoa đức cao vọng trọng, càng làm cho mọi người cảm thấy không khí hết sức nghiêm túc đứng đắn, không ai nghĩ đế nhìn gương mặt tươi cười của Cố Vân Tiện, lại nghĩ đến biểu cảm ngay thẳng kia của Thôi Sóc, nỗi băn khoăn trong lòng chậm rãi tản là hắn nghĩ nhiều trước đây hai người họ từ xa có gặp nhau một lần ở Lạc Thành Các, nhưng ngoài hỏi thăm, cũng không nhiều lời một nay hợp tấu cùng nhau chẳng qua cũng là do người khác đưa đẩy, vậy thì có gì khúc mắc?Huống chi, Thôi Sóc rõ ràng còn nặng tình với vị thê tử đã mất, thì há có thể mơ ước tới sủng phi chốn thâm cung của hắn?Sao hắn lại có thể nảy sinh cái ý tưởng kỳ quái như vậy chứ?“Ba vị lại tiếp tục tán gẫu, những người khác cũng không biết nên làm gì. Dù sao người có trình độ về âm luật như hai vị, vẫn là thiểu số.” Hắn mỉm cười mở miệng, “Tả tướng và Như Cảnh mà hợp ý như vậy, sau khi tiệc tan có thể trao đổi thêm. Về phần trẫm, tối nay trở về sẽ thỉnh giáo Quý cơ một phen, tranh thủ lần tới có nghe hai vị luận khúc lần nữa, không đến mức một câu cũng không đáp được.”“Làm bệ hạ chê cười rồi.” Từ Khánh Hoa nói, “Thần nhất thời thất lễ, chậm trễ chư vị đồng liêu thưởng thức ca vũ, đáng trách, đáng trách. Ta kính mọi người một ly xem như bồi tội.”“Làm gì có, làm gì có, Tả tướng quá lời.”“Có thể nghe ba vị bàn luận âm luật, là việc cực kỳ phong nhã, chúng thần cầu còn không được.”Hoàng đế cười ngồi xem mọi người phía dưới hoà thuận, lại có vẻ như không để ý mà bổ sung “Như Cảnh đã có công tấu một khúc cầm hay như vậy, tự nhiên không thể không khen thưởng một phen. Khanh nói xem, khanh muốn cái gì?”Thôi Sóc khom người nói“Vì bệ hạ phân ưu là bổn phận của thần tử, cho nên không cần khen thưởng.”“Điều này không thể được, trẫm luôn là người thưởng phạt phân minh. Như vậy đi, trẫm thấy ngươi cũng không cần vàng bạc châu báu, vậy thì liền đổi một phần thưởng khác, như vậy ngươi càng có thể vì trẫm mà phân ưu giải lao.” Hoàng đế cười nói, “Truyền chỉ, thăng chức cho Thôi Sóc thành chính ngũ phẩm Trung Thư xá nhân.”Trung Thư xá nhân là gì, tức là Trung Thư tỉnh chưởng khởi thảo chiếu lệnh, chọn những học giả có uy tín và có văn học thâm niên làm quan. Thôi Sóc là tân khoa Trạng Nguyên, học nhiều hiểu rộng, tài hoa hơn người, ở Lại bộ nhậm chức nửa năm, tuy sau này có được đề bạt, nhưng tốc độ vẫn là quá nhanh, không nằm trong phạm vi tiếp thu được của nhiều người. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi triều thần kinh ngạc, lúc sau đều sôi nổi tỏ vẻ chúc có người nhận ra được, khoảnh khắc bệ hạ khen Thôi Sóc, nhưng lại không có lấy một lời khen thưởng Quý cơ nương đãi khác nhau như vậy có vẻ có chút kỳ quái. Biểu hiện của Quý cơ nương nương xuất sắc như vậy, ngài cho dù không ban thưởng chút gì, nhưng tốt xấu gì cũng nên khen thưởng một câu chứ!Thời điểm tàn tiệc cũng là đến giờ Hợi, trong cung quy định cấm quan viên đi lại vào ban đêm. Tất cả quan viên nhập cung dự tiệc, lúc xuất cung, trên người đều phải mang theo thẻ bài chứng minh thân phận, để tránh trên đường về gặp phải quan tuần tra Kim Ngô Vệ lại trở thành tặc tử phạm Thôi Sóc đẩy cửa lớn ra bước vào, Đồng Nghĩa cùng Đồng Vân Huyên đều còn chưa ngủ. Trong viện, trên bàn đá bày dưa và trái cây cùng bánh Trung Thu, Đồng Nghĩa nhấc chung rượu tự rót tự uống. Đồng Vân Huyên bị Đồng Nghĩa ra lệnh không cho uống rượu, đành buồn bã ỉu xìu mà ngậm ngùi ăn bánh Trung Thu uống trà, cũng không quên trừng mắt lườm huynh trưởng nhà mình một cái.“Lục Lang, huynh về rồi ư?” Nghe được âm thanh mở cửa, Đồng Vân Huyên lập tức nhảy lên, vài bước ngắn chạy đến bên người hắn, mới vừa tới gần liền lấy tay che mũi, “ Huynh cũng uống rượu sao?”Thôi Sóc cười nhẹ, “Yến tiệc ở trong cung, sao có thể không uống rượu?”“Các huynh ai cũng có thể uống rượu, sao chỉ có muội là không thể được? Thật đáng ghét!” Đồng Vân Huyên căm giận bất Sóc không nói lý với nàng, liền bước qua ngồi vào bàn đá, cầm lấy một chén rượu đã được rót đầy, sau đó uống cạn một Nghĩa sửng sốt, lúc sau phản ứng lại không nhịn được réo lên “Đây là Trúc Diệp Thanh ngon nhất, quanh năm suốt tháng ta chỉ mua được có hai chung, ở trong cung sao huynh không uống rượu ngon của huynh, tội gì về đây đoạt rượu ngon với ta?”Vẻ mặt Thôi Sóc tự nhiên, “Uống rượu ở trong cung sao có thể so sánh với ở nhà? Ở chỗ đó làm gì có thời gian chuyên tâm uống rượu, chỉ bận rộn lấy nhân đấu tâm nhãn. Mệt đến phát hoảng.”Nghe được khẩu khí của hắn không tốt, Đồng Vân Huyên lo lắng hỏi “Sao vậy Lục Lang? Huynh bị ai tính kế? Hay là chọc bệ hạ tức giận?“Là có người tính kế ta, chẳng qua không thành công.” Thôi Sóc thản nhiên đáp, “Ta cũng không trêu chọc làm bệ hạ tức giận. Ngược lại, bệ hạ còn thăng quan cho ta.”“Thật sao?” Đồng Vân Huyên kích động hỏi, “ Chức quan gì chức quan gì?”“Thung Thư Xá Nhân, chính ngũ phẩm.”“Chính ngũ phẩm?” Đồng Vân Huyên vui vẻ nhảy nhót, “Vậy thì là quan lớn rồi!”Đồng Nghĩa cũng phụ hoạ thêm, “Đúng vậy, ta nhớ rõ Dục Đô lệnh chưởng quản Dục Đô thành cũng bắt đầu từ ngũ phẩm, hiện tại huynh còn cao hơn nửa phẩm so với Dục Đô lệnh!”Thôi Sóc khẽ Vân Huyên chú ý tới vẻ mặt của hắn, do dự nói “Lục Lang, sao muội thấy huynh cũng không được vui mấy. Huynh không thích sao?”“Không có. Không phải ta không thích.” Thôi Sóc bình tĩnh nói, “Chẳng qua ta đã đoán được sớm muộn gì ngày này cũng đến, trong lòng đã có chuẩn bị, đương nhiên là không biểu hiện ra ngoài.”“À.” Đồng Vân Huyên cái hiểu cái không, gật gật Nghĩa thấy thế, đoán được trong cung yến đã có sự tình gì đó phát sinh, vội mở miệng nói “Đã không còn sớm nữa, Vân Huyên muội đi ngủ trước đi.”Đồng Vân Huyên trợn to hai mắt, “Tại sao? Muội đợi lâu như vậy cũng chỉ để chờ nghe Lục Lang trở về kể lại sự tình trong cung yến! Lục Lang đêm nay đi chính là Khánh An điện! Muội chỉ mới được xem qua bên ngoài ở tranh vẽ, còn chưa biết được bên trong cung điện trông như thế nào mà!”“Ngày mai muội quay lại hỏi là được. Lục Lang đêm nay mệt mỏi, muội cũng đừng quấn lấy huynh ấy, làm phiền huynh ấy nghỉ ngơi.”Đồng Vân Huyên trừng mắt nhìn huynh trưởng hồi lâu, mới hừ một tiếng,“Muội biết huynh chỉ muốn đuổi muội đi! Muội đi ngủ là được! Chẳng qua nói cho huynh biết, muội là nể mặt mũi của Lục Lang, chứ không phải là sợ huynh đâu!” Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Thôi Sóc, “Sáng sớm mai Lục Lang huynh còn phải vào triều, đừng có ngồi lâu cùng ca ca muội, sớm nghỉ ngơi một chút.”Thôi Sóc gật gật đầu, “Đã biết.”Sau khi Đồng Vân Huyên trở về phòng, Đồng Nghĩa mới chậm rãi rót cho hắn một chén rượu, hỏi “Nói đi, có chuyện gì?”Thôi Sóc nhận lấy chén lại lần nữa uống cạn một hơi, nói nhẹ như gió thoảng mây bay “Cũng không có gì, ta thỉnh cầu bệ hạ cho phép ta không cần tái giá.”“Cái gì?!!” Đồng Nghĩa không khống chế được mà cất cao giọng nói, “ Huynh…Huynh…Huynh…..”“Nói nhỏ chút, nếu huynh không muốn Vân Huyên đang tránh ở cạnh cửa nghe lén được.”Đồng Nghĩa bình tĩnh lại, đè thấp thanh âm, “Huynh làm như vậy, đã suy xét hậu quả chưa?”“Dĩ nhiên là rồi.” Thôi Sóc nói, “Gia tộc bên kia ta tự có cách, huynh không cần quá lo lắng vì ta.”Đồng Nghĩa trợn mắt há mồm mà nhìn hắn một lúc lâu, mới thở dài một hơi, “Quen biết huynh lâu như vậy, tối hôm nay ta mới thật sự coi như phục huynh. Huynh nói được làm được, nam tử hán chân chính!”Thôi Sóc ngồi nghe hắn nói lời trêu ghẹo, cười cười tỏ vẻ không sao.“Không đúng, nếu như huynh đã giải quyết được vấn đề tái giá của mình, thì hà cớ gì lại hậm hực trở về.” Đồng Nghĩa nói, “Ta quan sát vẻ mặt từ khi bước vào cửa của huynh, rõ ràng là đang tưởng nhớ cái gì. Buổi cung yến hôm nay không chỉ xảy ra một sự kiện này đúng không?”Thôi Sóc nghe vậy không nói, tầm mắt dừng ở chén rượu đang cầm trong tay. Rượu trong chén trong suốt, trăng tròn soi bóng bên trong, có vẻ xa xôi lại mờ giống như nàng với CHƯƠNG 62

phế hậu xoay người ký